Có những ngày, mình lướt qua mọi việc nhẹ tênh — như thể cả ngày đang đẩy mình đi từ phía sau, mà bản thân chỉ cần ngồi đó để mọi thứ tự xảy ra. Cũng có những ngày, vẫn việc ấy thôi, mà như đang đẩy vai vào một bức tường vô hình; làm bao nhiêu cũng thấy nặng, làm tử tế đến đâu cũng thấy mình hơi sai chỗ nào đó.
Có lẽ không phải vì hôm đó mình hỏng, mà vì dòng chảy của ngày, một cách thầm lặng, không khớp với hình dáng năng lượng của chính mình.
Mỗi khoảnh khắc dưới đây là một chỗ năng lượng quen tụt xuống trong ngày của một người làm tất cả việc kinh doanh một mình. Đọc đến chỗ nào nghe quen, bấm vào.
Năm giờ sáng, mắt mở từ lúc nào, chạy lại cái email chưa kịp gửi.
Ly cà phê còn ấm, ngón tay đã kéo hộp thư xuống làm mới.
Mười bảy tab, sáu cuộc trò chuyện. Năm giờ chiều, không kể được một việc thật sự đã đi tới đâu.
Điện thoại ngửa lên cạnh đĩa cơm; mình đã phải hỏi lại con tới lần thứ hai.
Chiều Chủ Nhật, cứ mười lăm phút tay lại quờ tìm điện thoại.
Vừa bấm xuất bản cái thứ làm ba tuần. Không ai ở phòng kế bên để kể với.
Con số đã về. Cảm giác thì không tới.
Viết lại tin nhắn bốn lần, gửi bản an toàn, giữ phần thật lại.
Không có gì hỏng. Mình vẫn dậy mỗi sáng. Mà cũng không thấy gì vui.
Mười một giờ đêm, laptop lại mở. Chỉ một việc nữa thôi — để mai khỏi sụp.
Ba giờ sáng nhẩm lại giá. Tay refresh số dư như một cái tật.
Không nhận ra câu chuyện mình đang kể về chính mình nữa.
Một mình thì nói được. Có người trong phòng, câu ra nhỏ hơn người mình thật là.
Cả ngày "khoẻ không / khoẻ / ừ khoẻ." Đầy người, mà không một ai thật sự gần.
"Bước đầu tiên tới sự rõ ràng là hiểu rằng mọi vấn đề đều nằm bên trong. Bước thứ hai là nhận ra rằng những vấn đề đó không thể sửa được. Bước thứ ba là sự nhẹ nhõm tràn đến, khi bước thứ hai đã qua."
— Richard Rudd